minh-phai-that-lam-thi-moi-duoc

Một Góc Nhìn Nhân Văn Về Lãnh Đạo

Lãnh Đạo:

Chữ “Lãnh” trong tiếng Hán, nếu là động từ chính là có ý nghĩa lĩnh nhận, hiểu biết, thể hội (領). Bạn rõ lý lẽ, tường tận rồi, đây gọi là Lãnh hay Lĩnh. 2 cách phát âm nhưng cùng 1 ý nghĩa.

Còn “Đạo” là gì? Đạo theo quan điểm Nho Gia thì gồm 5 mối quan hệ:

1. Đạo Cha Con
2. Đạo Vợ Chồng
3. Đạo Thầy Trò
4. Đạo Vua Tôi
5. Đạo Bạn Bè

Người xưa còn gọi là Ngũ Luân. Do đây mà biết được, “LÃNH ĐẠO” chính là bản thân bạn trước tiên phải hiểu rõ được 5 mối quan hệ này, tầm quan trọng của nó đối với đời sống của bạn, trước phải nhận thức rõ vai trò và trách nhiệm của bản thân đối với gia đình, sau phải làm tốt bổn phận làm cha, làm con, làm mẹ, làm vợ, làm chồng, ra ngoài thì bạn lại phải làm tốt bổn phận trách nhiệm của một người học trò, của một người Thầy, một người nhân viên, hay một người chủ (quan hệ vua tôi có ý nghĩa là quan hệ của người trên kẻ dưới trong một tổ chức), làm tốt nghĩa vụ của một công dân, cho đến xây dựng tốt được mối quan hệ với các bạn bè, đồng nghiệp. Đây chính là ý nghĩa căn bản của “LÃNH ĐẠO”.

Nếu bạn chẳng thể làm tốt 5 mối quan hệ trên thì cuộc đời của bạn liền có vấn đề, sẽ có khổ đau, sẽ có phiền não. Bạn chưa thể là 1 “leader” đúng nghĩa! Bạn còn không “lead” (dẫn dắt, làm chủ) được chính mình thì còn nói gì đến dẫn dắt và lãnh đạo người khác? Cho nên người lãnh đạo giỏi trước phải làm chủ được chính mình. Chứ không phải cứ bỏ tiền ra, mở công ty, thuê nhân viên,v.v…và bạn in 1 cái name card với chức danh là Giám Đốc hay CEO thì bạn liền trở thành một người “LÃNH ĐẠO”.  Đây là sự ngộ nhận rất lớn nhưng lại rất phổ biến với nhiều người Việt Nam chúng ta.

Bạn cứ nhìn trong xã hội này thì biết: Có người lãnh đạo, giám đốc của một công ty to vật vã, vài trăm đến vài ngàn người nhưng chẳng thể…dạy được con mình! Nói nó chẳng nghe! Thậm chí còn để nó “lãnh đạo” ngược lại mình, gọi là “Con cái lãnh đạo, dẫn dắt cha mẹ”, mọi nhu cầu của nó, mình phải đáp ứng…làm cha mẹ mà phải chạy theo con cái như vậy rất là khổ…ngay trong mối quan hệ Cha Con thì bạn đã giao quyền lãnh đạo cho con mình rồi! Vậy có nguy không? Con cái không nghe lời cha mẹ, chính là mối nguy to cho gia đình, dấu hiệu của sự đổ vỡ gia đình đã lộ ra. Sau này con cái hư hỏng là do ai? Là do cha mẹ. Ngay từ đầu chúng ta đã không thật sự nhận thức được tầm quan trọng của mối quan hệ “Cha Con”, cho nên cứ say sưa chạy theo danh lợi, mưu cầu địa vị bên ngoài, mà không dành đủ thời gian để chăm sóc cho con cái. Tôi có cơ hội được tiếp xúc với các trẻ em, thường hỏi chúng nó: “Một ngày các con nói chuyện với cha mẹ được bao nhiêu phút?”. Các bạn cũng có thể đoán được kết quả phải không? Đa số đều thú thật là chưa đến 30 phút! Có trẻ còn nói chưa đến 15 phút. Bạn thấy đáng lo không? Một ngày từ sáng đến tối, cha mẹ giao tiếp với con cái chỉ có được…15,20 phút! Vậy làm sao bạn hiểu được con cái một cách đầy đủ? Cuộc sống của nó một ngày trải qua ra làm sao? Những người nó tiếp xúc là tốt hay xấu? Những thứ nó học là lợi hay hại? Cách nghĩ của nó về đời sống này có gì sai lệch, bạn bè của nó thuộc hạng người nào? v.v…Nếu chỉ có thể nói chuyện với con cái 15-20 phút một ngày thì mình làm sao hiểu được con trẻ? Vậy thì ai hiểu nó nhất? Ai là người có ảnh hưởng đến nó nhất? Chính là những người mà nó dành nhiều thời gian gần gũi nhất:

1. Bạn bè
2. Tivi/Phim Ảnh
3. Internet

Ai đang xây dựng tính cách cho nó? Ảnh hưởng đến cách nghĩ, cách nhìn, cách ăn nói…của nó? Chính là 3 đối tượng trên, là bạn bè, là tivi, phim ảnh, là internet. Đây chính là “người lãnh đạo” con mình, ảnh hưởng đến con mình nhiều nhất, chứ không phải là cha mẹ. Rất nhiều gia đình chúng ta ngày nay đều rơi vào trạng thái này. Chúng ta đang phó mặc việc xây dựng tính cách và phẩm chất đạo đức của con mình cho Tivi, Truyền Hình, Internet và bạn bè của chúng? Mà thử hỏi những thứ con cái chúng ta tiếp xúc trên phương tiện truyền thông ngày nay là gì? Là sắc tình, nhục dục, bạo lực, thị phi, là tăng trưởng sự ích kỷ, tham lam, đố kỵ, ganh đua…bạn thử bình lặng xem có phải vậy không? Có bao nhiêu chương trình thật sự hay, có thể giúp cho con cái chúng ta học tập, bồi dưỡng đạo đức, tăng trưởng trí tuệ thật sự? Nếu có thì con mình chúng nó có chịu xem hay không? Hay chúng nó chỉ thích xem những thứ giải trí tầm thường, vớ vẩn?

Vì sao? Vì bản thân chúng ta làm cha mẹ cũng chỉ thích xem những thứ tầm thường vớ vẩn thì làm sao con cái chúng ta nó làm khác được chứ? Lãnh Đạo là phải làm một tấm gương tốt, con cái chính là tấm gương phản chiếu của cha mẹ. Rốt cuộc chúng ta đã xây dựng trong mắt con trẻ của chúng ta một hình ảnh gì? Có phải làm một tấm gương thật sự tốt hay không? Chúng ta đang nói về sự trung thực (honesty), là 1 phẩm chất quan trọng bậc nhất của một người lãnh đạo kiệt xuất (extraordinary leader ***). Rất có thể bề ngoài trước con cái thì chúng ta đóng vai 1 người quân tử, chính trực, nhưng sau lưng nó thì chúng ta lại là 1 kẻ tiểu nhân, không chung thủy với vợ chồng mình, đối xử tệ bạc với cha mẹ của mình, ra ngoài tranh danh đoạt lợi, lừa thầy phản bạn, hưởng thụ, ăn chơi sa đọa một cách “kín đáo”, vậy mà về nhà vẫn có thể tự vỗ ngực cho mình là 1 người cha, người mẹ mẫu mực. Thật ra, con trẻ rất tinh tế, chúng nó có thể thấy được những “góc khuất” của bạn, vợ chồng bạn cũng cảm được, cha mẹ bạn cũng nhìn ra được, bạn không thể đóng kịch với những người thân yêu trong gia đình bạn, chỉ cần bạn có một chút thay đổi thì mọi người trong nhà sẽ nhận ra ngay. Còn nếu như bạn đóng kịch giỏi, đến nổi người nhà cũng không thể phát hiện ra, vậy thì bạn đáng thương quá…Vì sao? Vì bạn đang phá hủy gia đình của mình mà bạn không hay, vì trong một gia đình thật sự thì không có chỗ cho sự giả dối. Cái giá phải trả cho những mưu cầu hưởng thụ tầm thường thì quá đắt rồi…Hi vọng là chúng ta ai ai cũng có thể tỉnh táo, nhận thức được những vấn đề này, để làm sao cho gia đình và bản thân của mỗi người chúng ta ngày một tốt hơn, sống hạnh phúc hơn. Rốt cuộc, cái nào là quan trọng đối với bạn? Sự thành công hào nhoáng nhất thời ở bên ngoài hay có được một hạnh phúc chân thật với những người thân yêu?

Tôi biết thời gian của bạn là rất đáng quý. Rất cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc bài viết này.

(*** Extraordinary leader – Lãnh đạo kiệt xuất là một khái niệm mà tôi mới được học gần đây – Leadership Assessment & Development – Khóa học này rất hay! Học và hiểu được nhiều thứ. Sau này có dịp tôi sẽ chia sẻ với các bạn những tâm đắc về khóa trình này)

-PPTT-

Bài liên quan

9 Điều Bố Dạy Con Thấm Thía Từng Câu Chữ... 1. Trong cuộc sống, sẽ có những người tử tế với con, nhưng cũng không thiếu những kẻ muốn hãm hại con. Hãy trân trọng và biết ơn người đã giúp đỡ mình...
Khổng Tử Luận Về Đức Hạnh Của Nước... Đức Khổng Tử đang chăm chú ngắm dòng sông đang chảy về phương Đông. Tử Cống hỏi ông, “Khi một người quân tử nhìn nước như thế này, nhất định người ấy ...
Nhân Quả Trong Tình Yêu: Vợ Hay Chồng Phản Bội Tất... Hôn nhân là điều cần thiết để duy trì xã hội nhân loại, cũng là lời hứa đối với trời đất, cha mẹ, vợ hoặc chồng của mình. Tập tục và lễ nghi trong hôn...
Cha Mẹ Lỗi Khuyên Thay Đổi, Mặt Tươi Vui Lời Êm Dị... “Cha mẹ lỗi, khuyên thay đổi. Mặt tươi vui, lời êm dịu. Khuyên không được, vui khuyên tiếp. Dùng khóc khuyên, đánh không giận”: Thưa các vị! Chúng ta ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *