ba-tai-sao-ba-khong-giau-co

Ba! Tại Sao Ba Không Giàu Có?

Mẹ mất sớm, chỉ còn ba và cậu sống nương tựa vào nhau. Hàng ngày, ba luôn cật lực lao động nặng nhọc, ai thuê việc gì cũng làm để nuôi cậu ăn học. Thế nhưng, cậu ta vì tự ti về hoàn cảnh của mình nên cậu ta luôn cảm thấy ghét ba vì ba không giàu có.

Có lần, nhìn thấy ba đứng phát tờ rơi ở cổng trường bị mọi người hắt hủi, cậu lại càng tự ti về ba mình hơn.

Một hôm, cậu hỏi ba: “Ba! Tại sao ba không giàu có như người ta?”

Ba vui vẻ trả lời: “Ai nói ba không giàu có? Giàu có hay không không phụ thuộc vào việc con có bao nhiêu tiền mà quan trọng là con cống hiến bao nhiêu, khi đó con sẽ thấy mình vui vẻ”. Đối với cậu lúc đó, câu nói của ba không ý nghĩa gì cả, và cậu cũng không thấy vui chút nào.

Vì không muốn sau này lớn lên nghèo khổ như ba nên cậu chú tâm vào học hành với quyết tâm đổi đời, cuối cùng, cậu đã thành công.

Cậu nhận được học bổng của một trường Đại học bên Châu Âu. Cậu vui mừng vì cũng đến ngày thoát khỏi cuộc sống nhạt nhẽo bên ba. Ngày cậu đi, ba đưa cho cậu một số tiền nhưng không nhận và lạnh nhạt xách ba lô đi mà không biết lòng ba đau như cắt.

Ra trường trở về nước, cậu lên chức cao của một công ty nọ. Ba cậu vì nhớ con nên gọi điện cho cậu:

“Con à! Hôm nay con có về ăn tối với ba không?”

Cậu vô tâm nói rằng:

“Không! Hôm nay con không về đâu ba. Con thực sự rất bận!”.

Lòng ba đau như cắt, cúp điện thoại mà lòng trống trải vô cùng.Mong mỏi được ngồi ăn cơm cùng con nhưng ước mơ đó quá xa vời với ông. Ông chỉ biết chịu đựng nỗi cô đơn một mình.

Thời gian trôi qua, ba cậu bị bệnh mà qua đời. Ngày trở về thăm nhà, cậu mở chiếc rương của ba để lại và nhìn thấy bức phong thư cảm ơn vì cậu đã quyên góp cho một trại trẻ mồ côi. Cậu không hiểu liền liên hệ và đến đó để tìm hiểu mọi chuyện vì nghĩ họ gửi nhầm.

Khi đến nơi, cậu gặp một cậu thanh niên trạc tuổi mình, hình như cậu ta bị tàn tật nên ngồi xe lăn, cậu ta kể:

“Chào anh!

Ba anh đã kể rất nhiều điều về anh cho chúng tôi nghe. Ba anh giúp chúng tôi quên đi hoàn cảnh khó khăn của mình, hơn nữa ông còn giúp chúng tôi khơi dậy ước mơ và hy vọng của mình. Ông thường đến đây mang lại niềm vui cho chúng tôi, những đứa trẻ ở đây đều rất nhớ ông bởi ông là người duy nhất đem lại nụ cười cho chúng.

Tôi nhớ có một cậu bé, cậu ta không đi học bởi cậu ta không còn niềm tin vào cuộc sống.Thế nhưng, ba cậu đã đem lại nụ cười cho cậu ta, giúp cậu ta học chữ. Nhờ đó mà bây giờ cậu ta đã trở thành người có ích trong xã hội…

Thực ra, ông ấy có bệnh từ lâu nhưng không muốn cho cậu biết vì sợ cậu lo lắng. Ông ấy đã dùng số tiền cả đời của mình để quyên góp, giúp đỡ người nghèo và với danh nghĩa của cậu…”

Nghe đến đây, cậu ta như chết lặng. Lúc này, cậu ta mới nhận ra ba vốn dĩ là một người giàu có nhất trên đời, ba vì cậu làm rất nhiều như vậy nhưng đổi lại chỉ nhận được sự lạnh nhạt, vô tâm của cậu.

Về nhà đứng trước di ảnh của ba, cậu khóc, những giọt nước mắt hối hận muộn màng…

Nguồn: langnhincuocsong.com

Bài liên quan

Bà Cụ Thuyết Giảng Cho Ba Tiến Sĩ Về Linh Hồn Và S... Sau Thế chiến thứ nhất, một nước nọ muốn dùng phương pháp khoa học để tuyên truyền cho thuyết vô thần, họ mong muốn cả dân tộc thoát ly khỏi tôn giáo ...
Người cha dùng đức hạnh, dùng tâm tàm quý của mình... Các bạn có cảm giác được, đời người đích thực phải rất cẩn thận. Sai một ly sẽ đi một dặm. Nếu không, nay quí vị hồi tưởng lại xem, mấy mươi năm nay, ...
Câu Chuyện Cảm Động Về Những Món Ăn Của Mẹ... Vào một buổi tối mưa gió, tại một căn hộ chung cư cao cấp bỗng dưng có tiếng gõ cửa. Một người phụ nữ sang trọng ra mở cửa và người cảnh sát dẫn một b...
Saihu – Một Người Bạn Dũng Cảm Và Tốt Bụng... Vào ngày 28 tháng 10 năm 2003, đầu bếp trưởng Liu mua một con chó đã chết ở một siêu thị. Anh mang con chó về trường học lái xe và bảo đầu bếp làm một...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *