lam-sao-phan-biet-quan-tu-va-tieu-nhan

Làm Sao Để Phân Biệt Quân Tử và Tiểu Nhân?

Dù hoàn cảnh nào cũng có quân tử và tiểu nhân. Sau đây vài câu chuyên ghi lại từ cuốn Luận Ngữ và Khổng Tử Gia Ngữ.

Khổng Tử đã từng nói: Cỏ Chi Lan sống ở vùng núi sâu, không vì chốn không có người mà không thơm. Người quân tử thì luôn tự tu đức, không vì khốn khổ mà thay đổi.

Quân tử dùng hành động thể hiện

Có lần Nhan Hồi hỏi Khổng Tử:

– Lời nói tiểu nhân có đặc điểm gì. Còn là một quân tử làm sao nhận ra rõ.

Không Tử trả lời:

– Quân tử hành động thay nói, nói đi liền với làm, mỗi lời đều có hành động, nỗ lực phấn đấu theo đạo Thánh nhân. Tiểu nhân thì chỉ miệng lưỡi, một mặt thì chỉ trích, bản thân thì lại chẳng bao giờ thực hiện. Quân tử thì dùng tín để ứng xử với người, dùng lời lẽ chính nghĩa khuyến khích người xung quanh làm việc thiện. Nội tâm luôn xuất phát từ trách nhiệm muốn bảo vệ người sau đó muốn quan hệ bạn bè càng ngày càng thêm gắn kết. Tiểu nhân coi việc làm loạn cộng đồng là cơ sở. Mới nhìn tưởng đồng ý nhưng thật lại công kích sau lưng.

Người quân tử thì tâm lưu đạo đức. Còn kẻ tiểu nhân tâm chỉ có đất và cát. Người quân tử luôn dùng hình phạt để giáo huấn bản thân và nhắc nhở người khác. Kẻ tiểu nhân luôn ghi nhớ ân tình mình giúp người mà xin người bỏ qua lỗi lầm cho bản thân mình. Người quân tử và kẻ tiểu nhân khác hoàn toàn nhau.

Quân tử chẳng làm bậy, mỗi ngày đều lo làm sao cho mình giữ đúng nghĩa. Kẻ tiểu nhân luôn lấy lợi cá nhân của mình trên hết. Người quân tử luôn giữ đúng quy củ, phép tắc không vượt giới hạn. Kẻ tiểu nhân luôn lợi cái nhân mà chứa đầy hàm ân và lơi ích cho bản thân. Như phép tắc người con có nói: dùng thiện thì khuyến khích. Đức được kiến lập khắp nơi. Làm quá khuôn phép, quy củ đạo đức đều băng hoại.

Nghe tiếng đàn cởi bỏ áo giáp

KHổng Tử dẫn đệ tử Tử Lộ về nước Tống. Đến đất người Khuông vì có tên Dương Hổ thường bạo hành dân nơi đây. Người dân thấy dáng Khổng giống tên họ Dương nên báo cho lãnh chúa Giãn Tử.

Vừa nghe xong, Giãn Tử tập hợp binh sĩ mặc áo giáp đủa người vây đoàn người Khổng Tử.

Tử Lộ sinh tính tình dũng mãnh, thấy đoàn người Khuông không rõ lý do gì mà hung hăng. Không vui, ông cầm lấy binh khí muốn đối chiến với người Khuông. Khổng Tử ngăn lại nói:

– Người tu hành nhân nghĩa nào lại không thể cải biến cái hung bạo của người đời chứ. Đó là lỗi của ta khi không truyền thụ thi thư, nỗ lực học lễ nhạc. Nên việc truyền bá đạo lý của Tiên vương và tôn phục luật pháp cổ xưa lại trở thành khuyết điểm. Đó không phải lõi ta. (nói tóm lại Khổng Tử tự nhân người kia hung tàn là do ta chưa giải thích rõ cho người hiểu ta không có ý xấu)

Tử Lộ nghe xong, buông vũ khí lấy đàn ra hát. Khổng Tử cũng phụ họa theo. Hát được vài ba lượt thì người Khuông biết là thánh nhân nên cở bỏ áo giáp giải tán hết.

Khổng Tử dùng nhân trị người thay đổi tình thế được ngừng thiện theo là vậy. Người đời luôn cảm nhận được tính cương trực và ý chí rộng lớn đôn hậu của ông.

Nguồn: hạnh phúc thành công

Bài liên quan

Tại Sao Người Khoan Dung Rộng Lượng Thường Thành C... Có lẽ chúng ta ai cũng đã từng tiếp xúc với người khoan dung và rộng lượng. Họ đơn thuần không toan tính cho bản thân mà luôn nghĩ và lo lắng cho ngườ...
Là Chăn Bông Sưởi Ấm Con Người Hay Con Người Sưởi ... Trong một ngôi chùa cũ nát, tiểu hòa thượng chán nản thất vọng nói với lão hòa thượng: "Trong cái chùa nhỏ bé này chỉ có hai hòa thượng chúng ta, lúc ...
Chín Mươi Ba Kiếp Mới Gặp Lại Con Ta bấn loạn, nước mắt ràn rụa! Ta nói như điên: Không không, cha không đi, không đi đâu cả! Cha thương con! Cha sống bên con! Cha ở với con mà...V...
Hạnh Phúc Hay Khổ Đau Đều Xuất Phát Từ Tâm Chính M... Người có trí tuệ xưa nay thường không sống “trong miệng” của người khác, cũng không sống “trong mắt” của người khác. Gặp nhau là duyên mà không gặp cũ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *