noi-duoc-nhung-chua-chac-lam-duoc

Nói Được Nhưng Chưa Chắc Làm Được

Ô Sào thiền sư là một cao tăng vào đời Đường. Khi bà mẹ hạ sanh sư, bà không ưng ý lắm nên đem bỏ con vào một chiếc tổ quạ trên cội đại thọ trước hiên chùa rồi lẫn mất. Sư xuất gia từ đó, và người ta gọi sư là thầy Ô Sào (Ô là quạ, Sào là tổ), tức là ông thầy có xuất xứ từ một chiếc tổ quạ. ​

Tuổi ấu thơ và tráng niên của sư trôi qua bình thản trong bóng mát của tòng lâm cổ kính. Sư thường hành thiền trên quê hương của mình, tức là nơi chảng ba có đặt chiếc tổ quạ ngày xưa mà theo năm tháng, cội cây đã to và rộng đầy đủ để cành nhánh có thể cho sư đặt một chiếc tọa cụ trên ấy. Cho đến khi ngộ đạo và hành đạo, thiền sư vẫn không rời “quê mẹ.”
Một hôm, quan thị lang Bạch Cư Dị, một thi hào lừng danh đương thời, đi dạo ngang cổng chùa, trông thấy nhà sư đang ngồi vắt vẻo trên tàng cây, vốn không ưa hạng người “lánh nợ đời” như thế, ông cau mày hỏi:
– Bộ hết chỗ rồi hay sao mà thầy lựa chỗ hiểm nghèo như thế để ngồi?
Thiền sư bình thản đáp:
– Chỗ của tôi xem ra còn vững vàng hơn chỗ của quan lớn đang an tọa nhiều.

Quan thị lang nhìn lại chiếc kiệu của mình đang ngồi, ngạc nhiên:
– Chỗ tôi đang ngồi có gì đáng ngại đâu?
– Thưa, chỗ đại quan là dưới vua, trên các quan và trăm họ. Vua thương thì quần thần ghét, được lòng dân thì mất lòng vua. Tính mạng của đại quan cùng thân quyến đều lệ thuộc vào lòng yêu ghét của vua và sự tật đố tị hiềm của bạn bè. Một chiếc ghế được kê trên đầu lưỡi thiên hạ thì làm sao bì được với sự cứng chắc của cội cây này được. Có phải thế không thưa đại quan?
Bạch Cư Dị nghe nhà sư nói chỉ im lặng cúi đầu, giây lâu vị đại quan lão thành mới cất tiếng hỏi:
– Thầy có thể cho tôi biết thế nào là đại ý của Phật pháp chăng?
Thiền sư đáp liền:
– Không gì dễ bằng câu hỏi này. Đại quan hãy nghe tôi trả lời đây, đó là:”Chư ác mạc tác. Chúng thiện phụng hành – Tự tịnh kỳ ý – Thị chư Phật Giáo” (Nghĩa là: Các điều ác chớ làm, các điều lành vâng giữ, tự thanh lọc ý mình, đó là lời Phật dạy).
Bạch Cư Dị nghe xong bảo:
– Những điều thầy vừa đáp, con nít lên ba cũng nói được.
Thiền sư mĩm cười:
– Thưa đại quan, con nít lên ba nói được, nhưng ông lão sáu mươi chưa chắc đã làm xong. Ngài có thấy như thế không?
Bạch Cư Dị lại im lặng cúi đầu. Ông bắt đầu học đạo với thiền sư Ô Sào từ đó.

(Nguồn: tinhtam.vn)

Bài liên quan

“Buông bỏ” là một loại trí tuệ, biết buông bỏ mới ... Chúng ta thường nói muốn "buông bỏ", nhưng rốt cuộc là "buông bỏ" điều gì chúng ta đã hiểu rõ chăng? Trong cuộc đời, nếu có thể buông bỏ những loại tâ...
Nhận Thức Rõ Về Phước Báo Của Chính Mình... Trên thế gian này, nếu ngước nhìn lên, chúng ta sẽ thấy có biết bao người: - Giàu sang hơn mình, - Học thức hơn mình, - Khỏe mạnh hơn mình, - Sung...
3 BÀI HỌC QUÝ BÁU TỪ CÂY TRE Hãy thử trồng 1 cây tre. Bạn gieo giống xuống đất, chăm sóc, tưới nước chu đáo mỗi ngày. Và bạn chờ đợi…Một năm trôi qua. Trong khi trăm hoa đua n...
Người Có Đức Hạnh Chính Là Phong Thủy Tốt Nhất Cho... Có một câu chuyện kể rằng, một người đi mời thầy phong thủy về nhà mình để xem, trên đường đi tới khu phần mộ nhà anh ta, từ xa nhìn về phía phần mộ t...

One thought on “Nói Được Nhưng Chưa Chắc Làm Được”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *