cau-chuyen-nhan-qua-nguoi-thanh-that-nhat-dinh-duoc-dai-phuoc-bau

Câu Chuyện Nhân Quả: Người Thành Thật Nhất Định Được Đại Phước Báu

Thuở xưa, có một vị vua sống rất nhân từ và đức độ, giúp dân chúng an cư, lạc nghiệp trên tinh thần đoàn kết, yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau bằng tình người trong cuộc sống; nhưng ông không có con trai mà chỉ có đứa con gái duy nhất. Vua và hoàng hậu cùng bàn nhau để kén chọn hoàng tử kế thừa ngôi vị mai sau. Để kén chọn được một vị hoàng tử tài đức vẹn toàn, nhà vua cho truyền lệnh khắp tất cả đất nước: Ai là con trai hãy đến cung điện để chuẩn bị cuộc thi có một không hai từ trước tới nay.

Cuộc thi này rất khác lạ và có vẻ đòi hỏi một nhân cách siêu việt. Mỗi chàng trai đều được nhận một gói hạt giống hoa như nhau đem về ươm mầm, người trồng cây hoa đẹp nhất sẽ được chọn làm hoàng tử và được kết hôn cùng công chúa với thời hạn ba tháng. Các chàng trai ai nấy đều vui vẻ, phấn khởi vì việc kén chọn hoàng tử quá đơn giản, chỉ chịu khó chăm sóc một chậu hoa thật đẹp sẽ được cưới nàng công chúa xinh đẹp, kiều diễm và sở hữu cả giang sơn gấm vóc.
Đến kỳ hạn, mỗi chàng trai đều đem đến những chậu hoa thật xinh đẹp, không thể chê vào đâu được. Người đến xem ai cũng trầm trồ khen ngợi những chậu hoa đẹp tuyệt vời ít thấy xưa nay. Vậy mà nhà vua và hoàng hậu vẫn không hài lòng và như còn đang chờ đợi một điều gì khác. Các chàng trai đều rất hồi hộp và nao nức chờ đợi kết quả, ai cũng có vẻ mặt hết sức hân hoan. Bỗng có một chàng trai vừa đi vừa buồn rầu, bộ dạng rất thảm thương ôm chậu đất không chạy vào.

Vua mới hỏi, “Vì sao cậu lại buồn rầu đến vậy? Lại ôm chậu không có hoa đến đây làm gì?” Cậu thật thà thưa, “Tháng trước con nhận được gói hạt giống hoa, con đem về và mua chậu đẹp, đất tốt, bón phân đầy đủ, chăm sóc hết sức kỹ lưỡng và chu đáo, vậy mà không có một cây hoa nào mọc lên cả!” Vua và hoàng hậu bấy giờ mới cảm thấy hài lòng vì đã tìm ra vị hoàng tử tương lai. Vua dẫn chàng trai ra trước mặt mọi người tuyên bố “đây mới chính là hoàng tử của ta”, làm cho tất cả mọi người cảm thấy khó chịu, bức xúc trước lời tuyên bố đó. Trước những lời xôn xao bàn tán, nhà vua từ tốn nói, “Chàng trai này xứng đáng là hoàng tử của ta. Vì sao? Vì cậu ấy rất thành thật, ta đang cần một con người như thế. Hạt giống mà ta trao cho các ngươi đều đã bị luộc chín nên không thể nào lên cây ra hoa được”. Các chàng trai nghe nhà vua nói như thế thì tự nhìn lại nhau và đồng nói lên, “quả thật, tất cả chúng con đều gian dối; vì sợ không có chậu hoa đẹp nên chúng con đã mua cây hoa khác thế vào”. Cuộc thi đã chấm dứt, chàng trai thật thà kia được chọn làm hoàng tử.

Thành thật có nghĩa là không dối gian. Thành thật là một đóa hoa thơm của đạo đức, là phẩm chất tốt của bậc hiền Thánh. Người thiếu thành thật là người hay dối gạt kẻ khác. Tại sao mọi người hay gian dối? Khi gian dối như thế chúng ta sẽ được gì! Tuy có thể ta được lợi trước mắt, nhưng lại gây hại lâu dài cho mình và người mai sau. Câu chuyện trên đã cho ta một bài học đạo lý hết sức đơn giản nhưng giá trị của nó không thể nghĩ bàn.

Ở đời, ít ai can đảm dám nhận chịu sự thật và nói lên sự thật. Do đó, ta chỉ sống với nhau toàn bằng những hình thức giả dối bên ngoài để lấy lòng nhau. Sự tiến bộ của tiện nghi, văn minh vật chất làm cho con người càng ngày càng nghiêng về hưởng thụ nhiều hơn. Vì muốn mọi người chung quanh cung kính và ngưỡng mộ mình, ít ai ý thức giữ được tấm lòng thành thật. Đó là một sự thật quá đau buồn của thế nhân trong cuộc sống hiện tại, mặc dù ai cũng biết thành thật là một đức tính tốt. Từ người thân trong gia đình cho đến mọi người trong xã hội, ai cũng muốn người khác thành thật với mình, nhưng thực tế đã cho chúng ta thấy, hầu như mọi người đều sống giả dối với nhau nhiều hơn. Do đó, dân gian có câu châm biếm, mỉa mai:

Lèo lách, lừa lọc lẹ lên lương,
Thật thà, thành thật thường thua thiệt.

Người sống thành thật rất bị nhiều người ghét bỏ và kẻ xấu có thể lợi dụng để hãm hại. Tuy nhiên, người có tấm lòng từ bi rộng lớn và vị tha thì lúc nào cũng thành thật. Chúng ta không vì thế mà trở nên điêu ngoa, xảo trá vì sợ những tổn thất nho nhỏ vì quyền lợi mà bỏ đi tấm lòng thành thật của mình. Tiền bạc, lợi dưỡng mất đi chúng ta có thể làm kiếm lại, một khi lòng thành thật mất đi chúng ta sẽ trở thành một con người không có nhân cách đạo đức tốt. Người có nhân cách đạo đức thì luôn được hưởng những đặc ân tốt đẹp dù kẻ xấu có muốn hãm hại cũng không làm gì được. Chúng ta có thể qua mắt được pháp luật, dối gạt mọi người, nhưng không thể dối gạt chính mình; và luật nhân quả rất công bằng, sòng phẳng khi hội đủ nhân duyên. Gọi là “Người thành thật thì được phước” – “Thành thật thiệt thòi là đại phước vậy”.

Nguồn: Nhân cách con người

Bài liên quan

Hoan Hỉ Với Việc Thiện Lành Của Người Thì Được Rất... Đa số chúng ta, ai cũng mang sẵn thói quen ganh ghét tật đố, cống cao ngã mạn, tham danh hám lợi... Bởi có những tính xấu ấy, nên khi thấy ai làm điều...
Im Lặng Là Một Loại Sức Mạnh Mà Chúng Ta Cần Phải ... Im lặng là vàng. Có thực sự vậy không? Có những khi cần phải nói, thậm chí là nói nhiều, để khả dĩ mang lại lợi ích cho người khác, để giải hoà, để ho...
NGÀY SINH NHẬT CỦA CON LÀ NGÀY CHỊU NẠN CỦA MẸ... Người xưa thường coi ngày sinh của mình là ngày chịu nạn của mẹ. Mẹ mang thai chín tháng mười ngày, thân thể chịu bao nỗi khổ đau, trong lòng rất lo l...
Chúng Ta Đang Đẩy Trẻ Nhỏ Đi Về Đâu? Phải dạy con cái như thế nào? Làm thế nào để dạy tốt được con cái? Thân giáo (chính mình phải làm gương). Đáp án này đều không xuất hiện ở người ba bố...

One thought on “Câu Chuyện Nhân Quả: Người Thành Thật Nhất Định Được Đại Phước Báu”

  1. Chỉ có con trai của vua mới gọi là hoàng tử hay thái tử (nối ngôi vua), con rể của vua gọi là phò mã. Ở đâu ra cái cách xưng hô con rể vua gọi là hoàng tử vậy bạn?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *