nhan-qua-nhan-tien-mot-cau-chuyen-thuc-te

Nhân Quả Nhãn Tiền – Câu Chuyện Tại Một Quán Ăn

Tôi bước vào 1 quán ăn ở Vũng Tàu khá sạch sẽ và ấn tượng. Bữa tối đang chờ đợi và tôi biết mình được thưởng thức buổi tối tuyệt bời ở ngay biển đầy gió mát và không khí trong lành.

Có 1 nhóm người bước vào. Một gia đình ba thế hệ. Nhìn đã biết họ là nhà giàu. Từ giọng nói rất to đến các thiết bị mang theo: máy ảnh, ipad, iphone. Từ cách gọi đồ ăn với các món đắt tiền đến cách chê bai nhiều người và nhiều thứ xung quanh (Kinh nghiệm của tôi cho thấy, thường những người giàu có và có chút chức vụ thì thường như thế).

Chuyện đáng để ý là khi họ ăn thường xuyên lau miệng và ném những mảnh giấy này ra sàn nhà. (Tôi thấy buồn rằng chuyện này không chỉ xảy ra ở đây mà ở nhiều nơi khác trên khắp đất nước Việt Nam quá xinh đẹp và đáng yêu của chúng ta: quán ăn có những sọt rác chuẩn bị sẵn nhưng có 1 số người không đưa giấy lau miệng vào đó mà thẳng tay và phũ phàng ném ra đất. Giấy lau miệng có thể để trên 1 góc bàn ăn nhưng vẫn có người thích ném chân mình! Và bạn, người đọc những dòng chữ này có khi cũng thuộc nhóm đó cũng nên!) Nhìn những miếng giấy trắng trên mặt đất lòng tôi chạm đến nỗi buồn và tiếc. Tiếc cho những người được xã hội cho là văn minh, có tiền, có chức. Buồn rằng, con cháu họ ngồi bên họ sẽ học theo ngay. Và buồn vì cả 3 thế hệ không ai ngăn cản, không ai nhắc nhở. Buồn nữa rằng, những người có vẻ “văn minh” mà thế này thì dân số 80% nông dân của chúng ta liệu có ứng xử văn minh hơn không!

Lát sau chính người đàn ông (có vẻ như là chủ gia đình: vì thấy nói to nhất, ra lệnh nhiều nhất) đứng dậy đi lại. Quan sát, tôi thấy chính anh ta dẫm vào miếng giấy lau miệng do chính anh ta mới ném ra lúc trước. Một cháu nhỏ (hình như là con anh) cũng bị hệt như vậy. Dép của cháu tha theo 1 miếng giấy lau miệng của nhà mình trắng tinh phía dưới chiếc dép hồng rất đẹp. Tôi nhanh tay lấy máy ảnh ra chụp lén được 2 bức dép của anh. (Còn cháu nhỏ ngồi hơi khuất nên đành chịu!)

 

Tôi ngồi ăn, quan sát và nghĩ: đúng là nhân quả nhãn tiền. Ngày mới học Phật cách đây rất nhiều năm, tôi được học về luật nhân quả, 1 quy luật quan trọng hàng đầu của đạo Phật (mà thực ra là của vũ trụ). Rằng gieo nhân nào gặt quả đó. Rằng trong dân gian nói “đời cha ăn mặn đời con khát nước”. Rằng nếu ta làm xấu ta bị chịu trong kiếp sau, hay nhiều kiếp sau nữa. Rằng ta giàu có kiếp này là do kiếp trước ta biết bố thí, giúp người,… Tuy nhiên trong thời nay, luật nhân quả hiện hành ngay bây giờ, ngay tức thì. Ta gieo hạt ta nhận quả ngay.

Nếu ta gieo hạt mít, có thể chục năm sau mới được hái trái mít thơm. Nhưng nếu ta gieo hạt ớt, hạt dưa, hạt mướp, chỉ cần vài tháng sau là có trái. Tuy nhiên, tôi chưa thấy hạt gì gieo mà có trái ngay như hạt “giấy ăn” của gia đình nhà giàu hôm nay như tôi chứng kiến ở Vũng Tàu. Anh ta và những người thân ném giấy lau miệng, thứ mà anh ta và mọi người đều cho là không sạch sẽ xuống đất để rồi chính anh ta dẫm vào. Anh sẽ tha theo miếng giấy này đi xa, có thể ra bãi biển làm ô nhiếm thêm nơi này, có thể tha về phòng ngủ trong khách sạn và mảnh giấy lau miệng của anh ta với bao uế ô gom theo suốt đường sẽ bên anh trong giấc ngủ đêm.

Miếng giấy lau miệng cũng có thể tự rơi ra dọc đường. Miếng giấy có thể được anh ta hay người thân phát hiện ra lúc nào đó và khi đó nó mới được cho vào sọt rác mà lẽ ra đã được yên vị đúng chỗ ngay trong nhà hàng (Chắc gì họ đã cho vào thùng rác, rất có thế sẽ lại ném thắng tay ra đâu đó, ở 1 nơi sạch không kém nhà hàng, như nền khách sạn chẳng hạn). Miếng giấy lau có thể biến thành 1 ổ vi trùng rất lớn và gây bệnh không chỉ cho 1 người (Biết đâu là chính anh và gia đình anh ta).

Gieo nhân nào gặt quả đó. Tôi uống nước bạn không hết khát. Bạn ăn, tôi không được no. Cuộc đời thật thú vị. Luật nhân quả thật rõ ràng. Tự nhiên tôi nhớ đến thầy Lão Tử. Thầy dạy 2 chữ VÔ VI. Vô vi không có nghĩa là không làm gì cả. Vô vi là đừng làm cái gì trái với quy luật của vũ trụ. Chỉ có như vậy bạn mới có THB: Thành công + Hạnh phúc + Bình an. Đấy là tôi suy luận theo cách thiển cận của mình, chẳng biết có đúng không nữa…

(Thiện Đức).

Bài liên quan

Thân Mang Bệnh Lạ Do Ưa Thích Ăn Thịt Tôi tên Trương Nghĩa, nhà tại thành phố Thiên Tân, năm nay 24 tuổi. Vào năm 19 tuổi, tôi bị bệnh nặng, mới đầu hai chân mất cảm giác, đi đứng khó khăn...
Mọi sự trên đời, tốt hay xấu đều do cái tâm mình q... Mọi sự trên đời “tốt – xấu” chẳng rạch ròi. Cùng một sự việc, đối với người này là tốt, nhưng người khác lại cho là xấu. Vậy nên có thể nói rằng, vui ...
Trọn Vị Yêu Thương (Phim Ngắn) Phim ngắn "Trọn vị yêu thương" kể về câu chuyện tình cảm gia đình giản dị nhưng rất cảm động và ý nghĩa về giá trị của yêu thương. Hạnh phúc không ở đ...
Nói Chuyện Là Một Loại Nghệ Thuật Cần Tu Dưỡng... Nói chuyện là một loại nghệ thuật cần tu dưỡng, không phải cứ nói nhiều là học rộng hiểu sâu. Trong các mối quan hệ, người trí tuệ sẽ biết được điều g...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *